/Bài viết

TÔI KHÔNG THỰC SỰ GIỎI NHƯ MÌNH NGHĨ, ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ CÂU GIẢ VỜ KHIÊM TỐN ĐÂU

Gần đây khi trao đổi với mấy đứa em làm nghề, những bạn mà tôi đang hỗ trợ.. tôi hay nói thẳng là tôi không có giỏi.

Chúng nó hay trề môi.

Nhưng mà đó là sự thật hiển nhiên và tôi cũng tự nhận ra về chính mình.

Tôi thấy các bạn mentee của mình còn giỏi hơn mình gấp chục lần. Không phải nói để khen, tôi chỉ mặt đặt tên ra luôn được.

Ví dụ như Cảnh Toàn — bạn nhỏ hơn tôi 15 tuổi, hơn cả con giáp. Nhưng tư duy hệ thống, tốc độ học, năng lực tiếp thu.. đều hơn tôi hết. Thậm chí còn trẻ và đẹp trai hơn gấp nhiều lần. Vừa giỏi vừa đẹp trai lại sẵn sàng học hỏi mọi nơi nữa thì.. tôi không biết kiếp nào mới vượt qua nó.

Hay gần đây là Hoàng Lê — thật sự tôi không đủ trình để làm mentor của Hoàng. Dù bạn thường xuyên gọi tôi là sư phụ, giới thiệu tôi là mentor của bạn với anh em khác làm.. tôi cũng hơi sượng. Nhưng cũng như Cảnh Toàn ở một khía cạnh khác, Hoàng làm community giỏi x100 lần tôi, quan hệ rộng x10 lần so với tôi về chất lượng lẫn số lượng.

Còn bên NextLevelBuilder làm với Duy và Việt thì.. tôi chỉ như hạt cát thôi. Thật sự là như vậy, không có dám nói thêm. Không thể so một chút xíu nào được với Duy về cộng đồng, follower, sản phẩm thành công, dự án tầm cơ hay quy công ty suốt hơn chục năm qua Duy xây dựng. Còn so với Việt về công nghệ thì.. không còn gì để nói, cả đời này tôi biết không thể nào đọ được rồi.

Chân thành mà nói thì có buồn, có tủi, có tự ti hay không?

Có nha. Chắc cú là có đó.

Làm việc với những con người quá giỏi thì không tránh khỏi cảm giác tự ti và so sánh hằng ngày. Đã thế chúng còn trẻ đẹp hơn mình :(

Cái ngày mà tôi nhận ra mình không thực sự giỏi như mình nghĩ.. đó là sau 3 năm đầu khởi nghiệp. Tôi nhận ra rất nhiều thứ: Tài chính thì ngu, Kinh doanh thì dở, Công nghệ thì làng nhàng đâu đó bảy điểm là cùng.

Và thời đó khi nhận ra điều này.. trong tôi luôn có hai cái thái cực.

Thái cực 1: Tự cao chống đối

Hồi trẻ tôi cũng vậy. Có chút thành tựu nho nhỏ rồi nghĩ mình rất giỏi. Khi ai đó khuyên nhủ hay (có vẻ) áp đặt gì là.. mình nhìn họ với ánh mắt kiểu “ông cỡ gì mà nói tui”.

Đúng nghĩa là tự cao.

Nhưng thực tế.. trình độ và trải nghiệm của mỗi người không thể đánh giá qua vài thành tựu hay vài trường hợp. Nó cần đánh giá cả quá trình. Và cần thêm cái sự.. sẵn sàng tiếp thu của mình nữa.

Thái cực 2: Tự ti vô vọng

Khi gặp quá nhiều người giỏi.. những sự ngông cuồng và tự tin thời trẻ nó tan biến mất. Mình thấy mình không giỏi cái này, không giỏi cái kia, không giỏi cái nào hết.

Rồi mình đi vào ngõ cụt. Lang thang không biết cuộc đời mình sẽ làm gì. Mình có nên tiếp tục những thứ mình tin là đúng hay không.. trong khi mình cảm thấy mình không có năng lực.

–> cái này ai trải qua thì biết.. nó trống.. cực kỳ trống rỗng.

Vậy thì vượt qua cảm giác này như thế nào?

Tôi cũng không có công thức, chỉ là lên đất Sài Gòn này khởi nghiệp cũng hơn 20 năm nên có cái mà kể, mà chia sẻ.

Góc nhìn của tôi khi trong thái cực 2 này là:

Không phải tìm cách giỏi hơn. Mà là tìm cách.. có ích theo kiểu khác.

Tôi tài chính ngu, kinh doanh dở, công nghệ xoàng.. nhưng có thể tôi có chỗ khác mà mình chưa nhận ra. Hoặc chưa chịu công nhận.

Như cách tôi kết nối những con người chất lượng và cá tính khác biệt lại với nhau. Cách tôi tổng hợp thông tin và nhìn ra pattern mà dân chuyên môn sâu đôi khi không thấy (hoặc bỏ qua) vì họ đang.. ở tầng cao hơn tôi rồi.

Và quan trọng hơn, DỰA vào người giỏi hơn một cách CHỦ ĐỘNG.

Không phải ngồi chờ học thôi, mà là tìm cách đóng góp giá trị khác để họ nhẹ đầu hơn, tút tát +1 điểm thêm những thứ mà team đang có.

Như cách tôi làm với Duy, Việt ở NextLevelBuilder — tôi biết mình chỉ là hạt cát so với tầm ảnh hưởng cộng đồng và kiến thức công nghệ của 2 bạn. Nhưng tôi có thể kết nối mấy ông “khó ở” này lại, xúc tiến mọi việc đi ra kết quả nhanh hơn, sai sửa chửa đẻ và cứ thế đi tiếp được. Hoặc đơn giản là làm những thứ mà 2 bạn không muốn làm hoặc.. không rảnh để làm.

Lan man

Tôi nghĩ đây cũng là cách các bạn khác giống như tôi - dù không giỏi hoặc xuất sắc như những người khác, nhưng vẫn “có chỗ đứng”.

Cái “lợi thế” không nhất thiết là.. KỸ NĂNG CỨNG.

Có khi là cách mình kết nối những điểm chạm. Cách mình kiên nhẫn với những thứ người khác bỏ cuộc. Cách mình sẵn sàng làm những thứ “chẳng ai muốn làm”..

–> mà nói vậy thôi.. không phải ngày nào cũng positive như vậy đâu.

_ Có ngày vẫn tự ti, vẫn so sánh, vẫn thấy mình.. vô dụng. Chỉ là mình chọn cách không để nó đè bẹp mình thôi.

À.. cũng có thể cách này chỉ đúng với tôi. Không dám nói là công thức cho ai hết.

May là tôi cũng hơi có tuổi rồi, được 3/4 con đường GIÀu rồi, nên cái việc nhận ra điều này nó làm tôi nhẹ nhàng hơn.. và sẵn sàng chấp nhận để mà học.

Học mỗi ngày.

Nên là.. khi tất cả mọi thứ đều quật đổ bạn kiểu.. tài chính kém, kinh doanh dở, công nghệ xoàng.. thì bạn làm gì?

Tôi không biết câu trả lời cho bạn đâu.

Tôi chỉ biết câu trả lời cho tôi:

Tìm cách có ích theo kiểu khác. Và ở gần những người giỏi hơn mình một cách có ích & chân thành nhất.

Còn bạn thì sao?

#voquoccuong #sharing #selfreflection #growthmindset #thoughts

Bài viết đăng lần đầu trên Substack →

Bài viết liên quan