/Bài viết

SHIP hay không: khi nào sản phẩm đủ tốt để bán và cách thoát bẫy cầu toàn

bởi Võ Quốc Cường

Tối 22/07 tôi host một buổi cafe talk online nhẹ nhàng trong nhóm kín CxO AI Automation Club. Buồn cười là cả buổi kéo hai tiếng mà gần như không ai nói một chữ nào về AI. Tuyết Chinh, một thành viên, sáng hôm sau viết lại y chang cảm giác đó: điều thú vị nhất là gần như không ai nói gì về AI, toàn chuyện viết, chuyện chia sẻ, chuyện dám xuất hiện.

Buổi này bắt nguồn từ một câu hỏi rất thật. Một bạn trong cộng đồng nhắn riêng cho tôi: em có nên hoạt động trên mạng xã hội không, và sản phẩm em làm chừng nào mới đủ tốt để đem bán?

Hai câu nghe khác nhau mà thật ra là một. Đều là cùng một nỗi sợ: đưa thứ chưa hoàn hảo của mình ra cho thiên hạ thấy.

Slide trong buổi: Sự ảnh hưởng bằng Uy tín cộng Bản sắc, với chú thích uy tín đến từ chuyên môn và trải nghiệm, bản sắc đến từ nội dung và cá tính

Tôi kể lại theo cách của tôi, có mấy chỗ là quan điểm riêng, anh chị đọc rồi tự cân cho trường hợp của mình nha. Nói trước cho sòng phẳng: tôi cũng chẳng phải hình mẫu gì. Hồi mới ra nghề tôi tự chấm mình cỡ 6-7 điểm thôi, thấy chưa giỏi mà vẫn phải bò ra viết, ra nói.

Cái bẫy cầu toàn: đợi “đủ tốt” thì đợi tới bao giờ?

Câu hỏi lõi của buổi: khi nào sản phẩm đủ tốt để đem bán?

Câu trả lời thật mất lòng: không có cái mốc “đủ tốt” nào hết.

Tôi hay nói với anh em, đủ tốt không phải một trạng thái, nó là hai cái sẵn sàng gặp nhau. Một là mình sẵn sàng, hai là khách sẵn sàng. Cứ ngồi chờ sản phẩm “đủ tốt” ở trong đầu mình thì con tàu đó nằm cảng.. tới già.

Nguyên Lễ, một anh trong nhóm, thả câu tôi tâm đắc: có bài mà ráng làm cho thật hay thì trễ deadline, mà đằng nào tháng sau nghe lại cũng thấy dở. Never enough. Hoàn thành hơn hoàn hảo.

Ảnh chụp buổi Zoom, trên màn hình là slide tổng kết hơn 100 giờ học và đúc kết từ việc đọc hàng trăm bài blog và tham gia các cộng đồng viết

Cái bẫy này dân càng có chuyên môn càng dính nặng. Biết nhiều quá đâm ra sợ, thấy sản phẩm mình còn thiếu chỗ này hụt chỗ kia, rồi gồng lên hoàn thiện trong im lặng. Gồng riết đâm ra tê liệt, chẳng ra được cái gì.

Chốt đoạn này: sợ nhất không phải là ship ra rồi bị chê. Sợ nhất là để sản phẩm nằm sống dở chết dở trong kho, rất lâu sau mình mới gượng dậy làm lại được. Cái đó tôi bị rồi.. thấm lắm.

Vậy ship kiểu gì cho đỡ sợ?

Ship không phải là quăng đại đồ dởm ra rồi mặc kệ. Cả buổi anh em gom được mấy cách khá đời:

Huy (Thân Công Huy) nói hai câu tôi thấy đúng gì đâu: “khách dám mua là mình dám bán”, với “cái gì mà khách dí thì tốc độ hoàn thiện tăng gấp 10 lần”. Nghĩa là nhiều khi có khách trả tiền rồi mình mới làm ra được bản tốt, chứ ngồi nhà tự mài cho hoàn hảo thì mài hoài không xong.

Tuyết Chinh chia dân solo làm hai trường phái: một là cứ show ra trước, thấy có người quan tâm rồi mới đóng gói; hai là đóng gói chuẩn chỉnh rồi mới dám bán. Không phái nào sai, nhưng phái một nó sống sót nhanh hơn.

Hải thì thực dụng: chừng nào có business model (mô hình kinh doanh) rõ ràng, tức biết rõ mình thương mại hoá cái gì, thì bán là đẹp.

Lương Anh, dân B2B, thêm chiêu an toàn: làm nhỉnh hơn bản MVP (sản phẩm tối giản đủ chạy) một chút, để giá thấp, vừa bán vừa hoàn thiện, ngon dần thì nâng giá. Và cứ nhìn qua đối thủ, mình làm ngang ngửa họ rồi thì có lý do gì mà không dám bán.

Còn cách của riêng tôi thì gọn lỏn: bán trước, làm sau, nhưng minh bạch.

Tôi từng đóng gói một gói dịch vụ mà sản phẩm lúc đó gần như chưa có gì, chỉ có cái nền tảng tôi tích luỹ mấy năm với một bộ slide. Tôi mở phễu đặt lịch tư vấn để lọc đúng người đang đau, trúng nỗi đau thì bán “gói đồng hành”, thu tiền trước rồi cùng khách hoàn thiện dần trong vài tháng. Thay vì tự nhốt mình làm một hai năm rồi mới dám đem chào.

Điểm mấu chốt không phải “bán đồ chưa xong”, mà là nói thẳng ra: đây là phiên bản đời đầu, giá đồng hành, rủi ro có thể xảy ra nhưng tôi không bỏ ngang giữa chừng. Không có demo thì tôi lấy uy tín của mình ra cam kết, còn cái mạng này đem ra cam kết luôn chứ sao ^^

Bài học: dân chuyên môn càng làm sâu càng không dám bán. Gỡ nó không phải bằng cách làm cho hoàn hảo hơn, mà bằng cách minh bạch hơn.

Ship sản phẩm đã khó, ship chính mình còn khó hơn

Nói tới nói lui, cái khó nhất hoá ra không nằm ở sản phẩm. Là dám đưa chính MÌNH ra.

Slide Tạo ra sự ảnh hưởng: một cục nam châm hút dần các vòng từ người thân và fan cứng, tới chuyên gia và KOC, ra tới KOL và truyền thông, càng gần thì càng dễ tạo ảnh hưởng

Chuyện thương hiệu cá nhân tôi để ý từ hồi mười mấy năm trước, mà phải mấy năm sau mới đủ can đảm hoạt động thật. Bài học lớn nhất tôi rút ra không phải “phải giỏi nhất mới được nói”. Là: không nói thì đâu ai biết ông làm cái gì.

Có mấy điều tôi hay nhắc anh em. Ghim từ khoá vào tên mình, hồi xưa người ta nhớ “Cường làm web”, giờ là “Cường làm AI agent”, không phải tôi giỏi hơn ai, mà là người ta nhớ tới mình khi cần. Và quan trọng hơn, viết để build trust (tạo niềm tin) chứ không phải để khoe kiến thức. Mấy trang chỉ share tin tức khô khốc nhiều khi còn làm mình mất niềm tin hơn. Mình càng con người thì nó càng tốt, tôi đăng cả clip nấu ăn mà lại đem về được hợp đồng.. lạ vậy đó.

Tới khúc sợ bị chê, bị ném đá, thì cả phòng ai cũng có chuyện.

Ảnh chụp khung chat cộng đồng sau buổi, một thành viên ship nhanh mấy điều đọng lại sau hai tiếng, vài người tiếc vì bận đi khách không kịp vào nghe

Điều tôi ngộ ra lâu rồi: cái người đau khổ nhất khi bị chê là chính mình, chứ không phải người ta. Người ta buông một câu cho sướng miệng xong là quên, còn mình ôm cả đêm. Nỗi đau đó nằm trong đầu mình.

Tôi có mấy chiêu sinh tồn hơi phũ mà thật. Cái nút Block, Facebook tạo ra cái nút hay như vậy mà, hồi đó tôi block sạch ba mẹ, họ hàng, đồng nghiệp để rảnh tay mà viết, tới khi đủ bản lĩnh mới mở lại. Hải thì kể lúc dính bình luận tiêu cực, nửa tiếng tới một tiếng đầu đừng trả lời gì hết, để cảm xúc nó tuôn ra rồi hẵng chắt lọc. Còn Nguyên Lễ có câu tôi mê: đọc phòng thấy dễ ăn đòn thì kéo về sân nhà, tức là về Facebook của mình mà nói.

Mà nói đi cũng phải nói lại, đăng lên không ai thèm bình luận một chữ mới là flop chúa. Bị chê còn hơn bị lơ :))

Vượt qua nỗi sợ “dám xuất hiện”

Ảnh chụp bài đăng Facebook của Thân Công Huy tựa đề Vượt qua nỗi sợ dám xuất hiện trên mạng xã hội, liệt kê bốn điều đúc kết sau buổi cafe talk

Ngay tối đó Huy về viết một post mà tôi thấy cô đọng hết ý cả buổi, xin phép dẫn lại. Bốn điều: đúng sai trên đời có tính tương đối nên cứ can đảm nói tiếng nói của mình; người ta không quan tâm tới bạn nhiều tới vậy đâu, Facebook mấy nghìn người nhưng chắc vài chục người để ý cái bài này thôi; đầu tư để chia sẻ thì không bao giờ vô nghĩa; và hãy can đảm rời vùng an toàn, biết sợ nhưng đừng để nỗi sợ ngăn mình hành động.

Huy chốt bằng câu “less is more”, không cần ngày nào cũng viết, mà mỗi bài nên tử tế. Và cái rào cản lớn nhất, hoá ra không phải mạng xã hội, mà là chính mình.

Ba điều đọng lại của một người “non-tech”

Ảnh chụp bài đăng Facebook của Tuyết Chinh viết lại ba điều đọng lại sau buổi cafe talk về chuyện xuất hiện và thương hiệu cá nhân

Tôi thích góc của Tuyết Chinh nhất, vì em tự nhận mình non-tech, một cô gái làm vận hành chuyển qua AI, đúng kiểu người dễ sợ bị phán xét nhất khi nói chuyện công nghệ. Em đúc lại ba điều:

Một, xuất hiện không cần gồng, bài flop là chuyện thường, và nhiều mối quan hệ chất lượng lại đi ra từ cái thương hiệu bình dân của mình. Em viết một câu làm tôi khựng lại: nếu năm ngoái không dám chia sẻ thì có lẽ đã chẳng có ai đủ tin để giao cho em làm dự án.

Hai, và đây là chỗ tinh nhất: không phải lời chê nào cũng giống nhau. Nhóm khịa cho vui thì kệ, nhưng loại góp ý kiểu “nói tiếng Việt đi em” (ý là viết khó hiểu quá) thì nên nghe. Kệ luôn cả hai loại là vứt mất tín hiệu quý nhất.

Ba, mỗi người một bản sắc. Đanh đá cũng được, hoa hậu thân thiện cũng được, lỡ cỡ mà flop quá thì cứ đanh đá lên cho đậm. Không cố tỏ ra chuyên nghiệp, dám để lộ chất riêng, là chính mình thôi.

Mà nói vậy thôi..

Nghe tôi ngồi cổ vũ “ship đi, đăng đi, kệ haters đi” nãy giờ, anh chị đừng vội bê nguyên si nha.

“Kệ hết” là sai. Đúng như Tuyết Chinh nói, có loại góp ý là tín hiệu quý chứ không phải gạch đá. Kệ luôn cả cái đó thì mất luôn cơ hội sửa mình. Kệ đúng chỗ thôi, đừng kệ tất.

Và thú thật, tôi “kệ” ngoài miệng chứ trong bụng vẫn tổn thương như thường. Mấy anh em làm nội dung vài triệu view mà tôi biết, dính một câu chửi vẫn mất ăn mất ngủ. Ai bảo chai mặt được ngay là xạo, cái đó luyện từ từ, chứ không phải bật công tắc.

Ship sớm cũng có cái giá của nó. Bán trước làm sau mà không minh bạch, hoặc hứa rồi bỏ ngang, thì mất uy. Mà uy tín lại chính là cái nền tôi nói nãy giờ. Con dao hai lưỡi, cầm ẩu là đứt tay.

Tôi có viết kỹ hơn về chuyện chọn “ít mà chất” trong bài Thay vì FOMO, tôi chọn JOMO, và chuyện dám xuất hiện dù thấy mình chưa giỏi trong bài Tôi không thực sự giỏi như mình nghĩ, đây không phải là câu giả vờ khiêm tốn đâu. Anh chị nào đang kẹt thì đọc thử.

Cảm ơn

Ảnh chụp bài đăng Facebook của Tuyết Chinh kèm tấm hình vài anh chị em trong nhóm ngồi cà phê với nhau, cười tươi

Cảm ơn anh em đã ngồi tám tới khuya, kéo hai tiếng mà cười gần hết buổi. Cảm ơn Huy còn bị “phạt” viết recap, cảm ơn Tuyết Chinh với mấy anh em đã ship liền cảm nghĩ của mình ngay trong đêm.

CafeTalk online trong nhóm kín CxO AI Automation Club vẫn chạy đều đều và.. bất thình lình vậy đó. Buổi này tôi không đăng record công khai, chỉ gửi riêng cho anh em có tham gia thôi, còn ngoài này chỉ có bản recap như bài này hehe..

Chốt lại một câu cho gọn: sản phẩm hay con người bạn, không có phiên bản nào “đủ tốt” để chờ. Cứ ship, rồi sửa. Có ship thì mới biết mình đang đứng ở đâu.

Còn anh chị, thứ anh chị đang giữ trong kho chờ cho hoàn hảo là cái gì vậy, một sản phẩm hay là chính mình? Comment tôi nghe thử coi :3

#voquoccuong #ship #cautoan #thuonghieucanhan #cxoaiautomation

Bài viết liên quan